Sunday, May 27, 2018

Me...

I have never been a patient person. I alway admire resilient people - the people who persist to do things whatever happens, whichever difficulity and obviously all boring stuffs. I have never been that kind of person.

I read the beginning of some books, then it just becomes so boring, to the point that I abandon it. Then I read the end of the book. Sometime, if I'm fortunate enough, I am so into the book that I come back and read the rest of it. Sometimes, these stories are just abandoned forever.

At the moment, I don't think it's a problem at all. I can be me like this, doing thing my own way. Reading the book whatever order

At the moment, I really think that I lack some kind of emotions. Or at least, they way I feel is so different from the others.

The emotions that I often feel is getting bored, angry, irritated, upset, worry, nervous and sometimes some positive one like peaceful, warm, enjoyable with the scences, excited by ideas, some mediation things. Mostly I feel nothing, I just like a machine reacting to others' actions, bothred how I should treat them. I was scared.

I kind of feel sad as well, but I was long forgotten it. It sometimes reminds me of the self I want to bury. Innocent one, I guess. An ugly child who felt so lonely and think that she doesn't belong to the world. She was thinking she's strong. Not at all. Poor child. Now I understand the world more. Maybe 10 or 20 years later, I'll say to myself: poor the child. The child is just a child but always have to behave as an adult. Tiring.

Sometime I let me imagine a lot of things, that could excite me, but it leads to dissappointment as well, when expectation doesn't meet the reality. Then, I learn to constrain my imagination. I just cannot win the feeling of boring. I can get bored randomly. Haha, I read it somewhere it's common among intelligent people. I can be sure that I'm not that intelligent, I'm not someone who can come with innovative solution. Irony, what' s a curse.

I could be very happy, thinking about an interesting pop out in my mind. I get excited waiting myself to try it. Several moments later, I am overwhelmed by the feeling of bored.

Yesterday's evening, I open the door of an apartment. It's in third floor. I want to jump out of the window. I imagined myself laid on the ground, meat and blood. The urge was not so intense, but I was thinking how many people would think so and the feeling was so intense that they actually performe the job. Suddenly, no warning. I closed the door and force myself thinking about something else.

I don't have enough words to express what I think. Especially when I have to say them right away. I just mumble something stupid, I just laugh the way I don't want to. Actually, I just want to stay quiet. I just want my mind to rest.

I asked several friends that whichever they choose 1. Live only in next 5 minutes. 2. Live forever and cannot die.

I think that now I will choose the first. I'm tired. Sometimes I think I want to learn more, I want to feel more, I want to do more. But now I just want to rest. Nothing has any meaning. It's the truth that nobody (want to) believe. Even me. But it's just a truth. I'm tired. I'm going to loose my temper. That's why I wrote these thing down. I can only save my remaning life by: 1. Write down 2. Learn.

Lucas tin vào tử vi. Lucas là ông anh tui quen qua Goodreads, chưa từng gặp, thi thoảng đọc blog của ổng. Hồi nhỏ hơn, tôi từng thích tử vi, và rồi từng ghét. Vì tôi cảm thấy việc số phận định sẵn là một điều tồi tệ, vậy sống để làm gì? Khi mọi chuyện đã định sẵn và tất cả nằm ngoài sự kiểm soát của mình? Tôi luôn sợ rằng tôi không thể làm gì cả, nên tôi từ bỏ, tôi phủ nhận, và tôi lờ tịt nó đi. Rồi tui đọc Osho, ổng bảo rằng hãy coi mình là một diễn viên đóng vai diễn cuộc đời mình. Và chỉ cần đóng thật tốt và enjoy vai diễn là được. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn, bất chấp định mệnh là có thật hay không ...

Friday, April 6, 2018

Mỗi ngày viết một ... tý (đang sắp thi nên chắc mỗi tuần =)) )

Bữa nay sẽ viết về thất bại. Viết về thất bại cũng không thoải mái lắm. Nghĩ mãi có nên “vạch áo cho người xem lưng không”, nghĩ đi nghĩ lại thấy lưng mình cũng đẹp nên thôi ... cũng được (j/k).
Giống như lứa bao nhiêu sinh viên Ngoại thương nói riêng, và sinh viên các trường kinh tế nói chung (ngày ấy), mơ ước cháy bỏng của mình là ra trường được vào làm việc trong các ngân hàng. Lý tưởng nhất là thanh toán quốc tế (đúng chuyên ngành - mình học Kinh tế đối ngoại FTU) hay mấy vị trí phân tích như quản trị rủi ro (đúng sở thích, khả năng; sở thích ngày ấy là mọi cái liên quan tới phân tích ) ) trong mấy ngân hàng lớn. Và phải nói mình là thánh thất bại trong việc thi tuyển ... ngân hàng.
List thử các ngân hàng mình đã từng nộp coai: Vietcombank, BIDV, Vietinbank (3 lần), MB, Habubank (giờ sáp nhập rồi), SHB, Saigonbank (hình như là nộp vị trí giao dịch viên thì phải), Seabank , Techcombank (3 lần), LienvietPostBank, Tienphong Bank, VRB, Sumitomo... Cái nhiều thì 3,4 lần, cái ít thì 1,2 lần, nộp đủ mọi vị trí, từ thanh toán quốc tế, quản trị rủi ro, tới tín dụng, giao dịch viên.
Mà quy trình tuyển dụng của các Ngân hàng thì vô cùng kinh khủng. Vòng hồ sơ, chờ 1 tháng mới có kết quả. Mà không được nộp online đâu ha, phải tới nộp offline (cũng nhờ đi nộp hồ sơ nhiều quá mà từ một đứa mù đường Hà Nội, mình đã có nhiều tiến bộ, khu phố cổ biết thêm vài đường chính). Hồ sơ thì đủ loại, từ giấy khai sinh cho tới đủ loại bằng cấp chứng chỉ. Nhớ mãi BIDV đòi bằng tận tới bằng cấp 3 của mình =.=. Vòng tới là vòng thi tuyển, ngân hàng ít thì thi tuyển 1 lần, nhiều thì thi 2-3 lần. Mỗi lần cách nhau vài tuần, vài tháng. Vòng cuối là phỏng vấn từ 1-2 lần nữa. Sau đó lại chờ lâu lắc nữa để có final result. Ít cg mất tầm 3 tháng, lâu thì chắc đến cả năm vì có những vị trí nộp từ thời xa lâu lắc mới gọi, lúc đó còn chẳng nhớ nộp vị trí gì nữa.
Những lần đầu thi tạch vì nghiệp vụ không rành. Vậy là đi mua một mớ sách bên Ngân hàng về ôn thì thi lần nào cũng đỗ, đỗ điểm cao hẳn hoi, dưng không bao giờ qua được phỏng vấn. Hình như có một lần qua được pv lần 1 (nghiệp vụ), nhưng tạch vòng 2 với nhân sự (Habubank). <chắc vì không tuyển mình nên ẻm bị sáp nhập >. Sau khi tạch hết các vị trí mong muốn, tạch lưỡi thôi mấy vị trí đó nó tuyển ít lắm, đăng kí tín dụng cho nhiều, rồi được vài năm tích lũy kinh nghiệm theo đuổi "mơ ước" sau.
Thật ra hồi đó trượt cũng là do mình. Thời điểm đó, mình muốn gì mình còn chẳng biết, "ước mơ" hay "đam mê" chỉ là những ấn tượng mờ nhạt, mơ hồ. Khả năng chém gió và nói chuyện cực kì tệ. Kết hợp 2 cái đó lại + tính cách dạng INTP + tự ty có thừa là một đứa ngu nga ngu ngơ, trên trời rơi xuống, không cam kết, không quyết liệt. Ma nó tuyển. Về cơ bản là, "mình không thuộc về nhau" nhưng iem lại quá níu kéo. A hi hi.
Lần cuối đi thi là thi MB, vị trí tín dụng ở chi nhánh ở Hải Phòng. Thời điểm đấy cũng khá tuyệt vọng rồi. Bạn bè và bố mẹ thì nói phải chém gió lên. Mình thì nghĩ sao mình làm không được, sao mình không như cái Hoa, chả có chuyện gì nó cũng tán phét được, giá mà mình không phải mình. Thời điểm đó, đã chấp nhận từ bỏ bản thân, trở thành người khác cũng được, miễn là được nhận. Buổi pv có một câu hỏi, nếu khách hàng yêu cầu đi nhậu/karaoke về muộn e có đi không? Ban đầu mình ngần ngừ, và sau tặc lưỡi nếu công việc đòi hỏi thì ok ạ. Và một vài câu hỏi nữa cũng đánh vào việc có thể làm những việc đi ngược lại với mình không.
Mình vẫn tạch. Nhưng đi kèm là nỗi thất vọng và nhục nhã ê chề. Ngay cả khi mình chấp nhận từ bỏ bản thân, mình vẫn là con số 0. Trên hết là cảm giác khó chịu khi từ bỏ bản thân. Từ đó, mình quyết định dù người khác có nói gì, dù hoàn cảnh có thế nào thì mình vẫn phải là mình. Giá trị đầu tiên của mình là Be your true self. Nên ai thấy em cứng đầu đừng kì thị ạ . Cái gì cũng có nguyên nhân của nó ạ .
Sau đó mình không nộp bank nữa. Sau vài năm, mình bỏ vào SG học Quant Finance, bắt đầu tiếp xúc lại với Toán và học ít code, làm ít research, quen biết nhiều bạn bè dở hơi với những tính cách biến thái, những hoàn cảnh khác nhau, những câu chuyện khác nhau, những trăn trở và ước vọng hơi khác với những người trước đây mình gặp. Con cá không bị bắt trèo cây nữa mà được thả vào nước.
Có khi mình phải cảm ơn những người đã từ chối mình. Vì nếu họ có rủ lòng thương nhận mình, mình hiện tại đang yên ổn tại một vị trí ngân hàng nào đó, có chồng và một nách hai ba đứa con, hoặc vẫn đang ế sưng sỉa.
Sẽ không có MA vào SG, MA sẽ chả nhớ cách tính tích phân hay đạo hàm nữa là tích phân ngẫu nhiên (ơ mà giờ cg k nhớ tính tích phân ngẫu nhiên thế nào), cũng không biết Python và class là gì. MA sẽ không biết Hà Hà, không biết Tài, không biết Thông, Châm, Giang, a Mẫn, a Trưởng, a Vinh, Phúc, a Dũng, a Hoàng, Nhi, Tân, Châu, Ái, 2*Phương, Hiếu, Danh.... MA cũng không sang Ireland để gặp Linh, Nga, a Nam, Quang, Ngọc, Châu, Dung, a Cường ... <nhiều quá kể hết chết liền )) >
Và bây giờ mới có một kẻ mộng mơ vừa già vừa trẻ đeo đuổi cái gì không biết nữa và thi thoảng lại bị trầm cảm không hiểu vì sao ). Một đứa tưng tửng, lơ lửng, vừa muốn học toán, vừa muốn học Optimization, vừa muốn code giỏi, nhưng lại muốn ứng dụng trong Environment và thi thoảng lại có những tuyên bố rất là triết lý và ra chiều lúc nào cũng hiểu chuyện (mặc dù chẳng hiểu cí mẹ gì) )))))). Btw, I prefer the later version; at least I can find her happy some moments. She's on the way and still get lost, but she is growing up and improving and definitely, she can make whatever dream she dreams comming true.
Có thể nếu thay vì kinh tế, mình học Toán hay CS, mình sẽ có một sự nghiệp rực rỡ hơn, con đường mình đi không vòng vèo vất vả. Nhưng có lẽ, con đường mà mình đã đi qua, là phải thế, để tạo nên một "tôi" hiện tại đứng đây.
Thế nên, thất bại cũng không tệ lắm hỉ .

Saturday, July 18, 2015

Shane Carruth - Kể một câu chuyện thật hay & Làm thứ gì đó của riêng mình

[Bài viết này trong dự án Khích lệ bản thân của tôi, tập hợp những con người, câu chuyện tôi khâm phục, hay để lại nhiều cảm xúc]

Shane Carruth là ai?




Với người yêu phim, đặc biệt yêu phim thể loại hại não có lẽ đã từng nghe tới cái tên này. Shane Carruth là đạo diễn Primer, bộ phim tự làm có doanh thu $424.760, gấp hơn 600 lần kinh phí $7.000 bỏ ra.

Khá ấn tượng phải không? Tuy nhiên điều ấn tượng hơn là đội ngũ làm phim:

Đạo diễn: Shane Carruth
Sản xuất: Shane Carruth
Biên kịch: Shane Carruth
Diễn viên: Shane Carruth, David Sullivan
Âm nhạc: Shane Carruth
Hiệu chỉnh: Shane Carruth

Nói về Shane Carruth không thể không nói về Primer. Tôi chọn xem Primer sau một hồi tìm phim và được gợi ý trên IMDB, bộ phim được 7.0 với hơn 60.000 bình chọn, một con số không tệ. Tôi xem phim vào gần trưa, và … chả hiểu gì, kèm theo ngủ gật gần hết nửa sau phim. Tuy nhiên, lờ mờ nhận ra đây không phải bộ phim chán, đơn giản là nó hơn thế … Và bắt đầu đi tìm thông tin phim.

Primer nói về du hành thời gian, với một loạt thế giới song song đan xen, khó hiểu. Một loạt Aaron 1, 2, 3,4, một loạt Abe 1,2,3,4 … (phải gần 10 cái).  Đồng thời với kinh phí thấp, ít lời giải thích, nên việc không thể hiểu nổi Primer không có gì khó hiểu. Và tôi không phải người duy nhất, trên Quora có một loạt câu hỏi dạng: Ai có thể giải thích Primer? Có ai từng xem Primer một lần mà hiểu không? Tôi thậm chí còn nhớ, có một comment bảo rằng coi Primer và không thể hiểu nổi, anh bạn này đã thách đố các bạn của mình xem Primer lần đầu tiên và hiểu, nếu làm được anh ta sẽ trả một số tiền - chắc tầm vài trăm $. Không ai làm được. 

<< P/S: ai có ý định hiểu Primer thì có thể coi hình này, tôi thấy nó dễ hiểu hơn giải thích trên Wiki >>


Nhưng bài này nói về Shane Carruth mà nhỉ? Shane Carruth là ai?

Carruth sinh năm 1972 tại Bắc Corolina. Anh học chuyên ngành Toán tại Stephen F. Austin State University. Trước khi trở thành đạo diễn Primer, Shane Carruth từng là kỹ sư thiết kế phần mềm giả lập chiến đấu, vốn được trả lương khá ổn. Không có nhiều thông tin cá nhân về Shane Carruth trên mạng. Thứ tôi tìm được nhiều nhất khắc hoạ anh là buổi phỏng vấn được lưu trên About.com. Và đọc phỏng vấn mà bắt hình rong thì Shane là một người khá thật, khiêm nhường, những câu trả lời của anh chỉ bình lặng, đi thẳng vào vấn đề, và không biết hay không rõ thì nói hẳn, chẳng hơi đâu mà đánh lạc hướng bởi những lời hoa lá cành đâu đó.

Quan trọng hơn, bị thúc giục bởi mong muốn kể những câu truyện, anh đã rủi ro lựa chọn một con đường “chẳng giống ai”, và Shane cũng có những lúc chán nản tới muốn từ bỏ (trong quá trình 2 năm hiệu đính Primer, Carruth từng 3 lần định từ bỏ). Cuối cùng, một quãng đường dài, anh tạo ra cái gì đó của riêng mình. 

Làm một cái gì đó của riêng mình. Viễn cảnh đó thật là tươi đẹp, tới nỗi tôi nghĩ là làm xong rồi chết cũng yên lòng :)) . 

Dưới đây là phần dịch lại vài câu trả lời tôi thấy thích trong bài pv nhắc tới ở trên ( vài đoạn tôi thấy khó hiểu nên dịch theo ý mình hiểu cho xuôi, có thể không chính xác :D ). 


Anh có kỳ vọng sau khi hoàn thành Primer, anh sẽ trở lại cuộc sống bình thường của mình không? 

Tôi không biết nữa. Không, tôi đoán là không. Quyết định ấy khá rủi ro. Tôi đã bỏ một công việc trả lương tốt. Tôi có thể có gia đình và chắc chắn sẽ sống khá thoải mái nếu vẫn là kỹ sư phần mềm. Nhưng tôi từ bỏ tất cả để làm phim. Tôi đoán rằng, thời gian quan trọng hơn cả tiền bạc. Sự thật là tôi đang ngày càng già đi, và nếu bộ phim không thành công, thật sự tôi không biết tiếp sau đó tôi sẽ làm gì nữa. Tôi nghĩ có thể tôi sẽ học dược hay gì đó. Nói thật là, công việc kỹ sư phần mềm không mang lại ý nghĩa nhiều cho tôi, và tôi không biết tôi đã từng làm gì nữa. Có ai 30 tuổi mà không cảm thấy mình đang lãng phí thời gian chứ?

Trở thành sinh viên dược ư?

Vâng, tôi nghĩ rằng đây là bạn có thể tránh lời bàn ra tán vào nhờ đó (cười). Bạn có 40 tuổi đi chăng nữa, nếu bạn nói bạn đang học Dược thì người ta vẫn tôn trọng bạn.

Thời điểm đó, anh không nghĩ tới việc quay lại làm kỹ sư phần mềm ư?

Viễn cảnh tốt nhất là tôi có thể kiếm sống bằng cách tạo nên các câu truyện. Nếu mọi việc không theo cách đó, nếu tôi chỉ vô tình làm một công việc liên quan tới làm phim và tôi không biết có gì đó ngoài kia thúc giục mình phải kể một câu chuyện hay, thì tôi luôn có thể lựa chọn bỏ đi. Bạn biết không? Quên tất cả những điều đó, tôi sẽ trở lại công việc kỹ sư. Nếu đó là viễn cảnh tồi tệ nhất của cuộc đời tôi, thì nó cũng không tệ quá.

Con đường trở thành nhà làm phim của anh có vẻ kỳ lạ. Đó có phải ước mơ thơ ấu của anh không?

Không phải thời thơ ấu. Tôi biết rằng tới đại học tôi mới nhận ra tầm quan trọng của những câu truyện. Những thứ là sự ẩn ý hay mỉa mai, hay bất cứ gì chúng ta có thể thấy trong các cuốn tiểu thuyết hay. Khi nhận ra điều đó, tôi dành một phần thời gian để viết truyện ngắn. Thời đó tôi còn viết nửa cuốn tiểu thuyết. Tôi từng cố viết một cuốn mà không được.

Tôi đoán rằng mọi thứ bắt đầu lớn dần từ thời đại học. Tôi chuyển qua viết kịch và thời gian ngắn sau đó tôi tự hỏi mình liêu có thể hiện thực hoá một trong những thứ này không. Tất cả bắt đầu từ thời đại học. 


Có thời điểm định mệnh nào lúc anh học Đại học không?

Tôi cũng không rõ nữa. Mọi thứ cứ từ từ thôi. Nhưng tôi biết “Gasby vĩ đại” có ảnh hưởng lớn tới tôi. Tôi từng đọc nó 1 2 lần thời trung học. Sau đó năm đầu đại học tôi có đọc lại. Nhưng tôi chỉ nhận ra nó thực sự là một công trình, chứ không phải những bài tập giải trí nối liên nhau, khi tôi bị buộc phải đọc đi đọc lại và viết bài luận về nó.

Ở đó có những cấu trúc và có ý nghĩa cho tất cả những điều đó. Và tôi bắt đầu nhận thấy những ẩn dụ có ý nghĩa quan trọng. Chúng như một thứ gì đó, trở thành một phần trong văn hoá, không chỉ là thứ gì đó vô hình mà ta chỉ có thể mơ hồ cảm nhận qua kinh nghiệm, mà trở thành một phần hiện hữu của văn hoá, thứ mà lũ trẻ phải học. Nó giống như một bước mới. Đó là cách thức chúng ta phát triển tới tầm này, mà từng thế hệ không phải học lại từ đầu. Vậy nên, khi tôi bắt đầu hiểu ra điều này, tôi thay đổi quan điểm của mình. Nó làm tôi nghĩ rằng các câu chuyện rất quan trọng. Giống như bất kỳ phát minh nào, các câu chuyện là dành cho tiềm thức của chúng ta.

Anh đã làm phim với kinh phí $7.000 thật chứ?
Vâng, đúng thế đấy.

Nghe tuyệt thật đấy. 

Nhưng mà, có một điều là, tôi đã phải trả giá vì điều đó. Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc khi cố bám lấy kinh phí ấy. Thật sự tôi nên kiếm thêm tiền cho bộ phim, như vậy thì tôi đã không phải lãng phí 1 năm cuộc đời mình. Tỷ lệ quay phim khá là chặt, 2:1. Chúng tôi chỉ quay một lần, và không chỉ thế, chúng tôi chỉ quay những cảnh mà tôi biết rằng tôi cần, với rất ít trùng lặp. Vậy nên, bạn thấy đấy, chẳng có gì phải làm lại. Với đa phần, công việc tiến triển tốt. Tôi chỉ cần hiệu đính như dự định thôi. Nhưng rồi lại có vấn đề, nếu cảnh quay bị hỏng do ống kính vô tình bị mở và tiếp xúc với ánh sáng thì sao. Hay nếu chai nước trên bàn cảnh này vừa có mà cảnh sau đã mất tiêu thì sao? Để phát hiện ra điều này có khi mất vài tuần, thậm chí vài tháng. Liệu máy quay có vô tình bị bật lên, hay có thừa vài bước chân đâu đó khong? Nó như những câu đó kỳ quặc mà để sửa thì cảm thấy mãi mà không hết.

Nghe giống ác mộng quá nhỉ

Đúng là ác mộng đấy

Anh đã từng nghĩ tới việc từ bỏ bộ phim chưa?

Tôi đã từ bỏ rồi ấy chứ. Ít nhất là 3 lần trong 2 năm. Tôi mất 2 năm để tổng hợp và lặp và làm mọi việc. Và khi ai đó hỏi tôi làm gì để kiếm sống, và tôi chẳng thể trả lời cho ra hồn, những lúc ấy tôi thực sự cảm thấy phiền lòng.

Và tôi không biết nữa, như là tôi ở trong căn hộ của mình một mình cả ngày, hiệu chỉnh những thứ tôi gọi là một bộ phim, nhưng lại chưa thực sự là một bộ phim. Vậy nên, có vài lần tôi đã bỏ cuộc và trở lại kiếm một công việc, có thể trả lời khi ai đó hỏi rằng anh đang làm gì kiếm sống vậy.

Nội dung hoàn chỉnh bài trả lời tiếng Anh.
http://movies.about.com/od/primer/a/primer102104.htm


Wednesday, December 24, 2014

Tập tọe

P/S: lên thành phố mấy bữa, mạng mẽo dở hơi, nhà cửa tăm tối; rảnh k biết làm gì thử tập tọe viết linh tinh. Chỉ mang tính chất tưởng tượng :))

Tôi làm nghề viết văn. À, mà thực ra tôi chẳng biết những thứ tôi viết ra có phải là văn không nữa, thôi cứ coi là tôi viết văn đi, mà chính xác là viết truyện. Không phải loại truyện bán ngoài kia, được xuất bản và giúp tác giả của chúng nổi tiếng và có nhiều tiền. Tôi là kẻ viết truyện thầm lặng. Tôi không có độc giả, nhưng tôi có khách hàng. Khách hàng của tôi có độc giả hoặc không ... Dù sao cũng không phải chuyện của tôi.

Họ, khách hàng của tôi chẳng phải nhà văn. Ồ, họ chẳng có ý định đạo văn của ai để được nổi tiếng gì hết - nếu bạn có vô tình nghĩ vậy. Họ còn chẳng có chút tiềm năng nào để trở thành nhà văn nữa, nếu không họ đã chẳng thuê tôi. Họ chỉ là những kẻ bình thường, thậm chí tầm thường nhất. Cô gái bán thuốc trong cabin ngay giữa trung tâm thành phố, bác tài xe bus rong ruổi cả ngày trên những cung đường đã quá quen thuộc, một anh bồi trong quán ăn tầm trung.

Tôi đã bắt đầu công việc này thế nào nhỉ? Và tại sao khách hàng lại thuê tôi?

Có lẽ cuộc sống của họ đều đều, nhàm chán quá chăng? Nó cứ trôi đi vô tận, vô tận, những ngày giống nhau nối tiếp mãi không ngừng. Như 1 cái lồng, nhàm chán, nhàm chán... Tôi còn nhớ một bộ phim cổ của Mỹ, nói về một cộng đồng người bị giam hãm trong một thế giới do những người ngoài hành tinh tạo ra để thí nghiệm. Cứ mỗi tối, những người này lại bị thay đổi thân phận và chức năng. Cô gái bán vé tàu điện ngầm buồn bã hôm nay cũng có thể là cô ca sĩ phòng trà buồn bã hôm trước. Họ không có quá khứ, cũng chẳng có tương lai, còn hiện tại của họ là gì???




Khách hàng của tôi, đôi khi tôi nghĩ họ còn tệ hại hơn những con rối trong phim. Nói về khách hàng của mình như thế thật không hay, nhưng mà suy nghĩ mà, tôi chẳng thể nào cản mình không có suy nghĩ xấu được. Họ còn chẳng được thay đổi thân phận. Đinh đã đóng vào cột, nhổ thế nào cũng không ra, dù cố vẫy vùng, cuối cùng cũng đành nằm im. Và rồi tồi tệ nhất là khi họ chấp nhận, họ không vẫy vùng nữa, nỗi đau bị rỉ máu, bị giam cầm rồi cũng qua đi. Có lẽ tìm đến với tôi là cơn vùng vẫy cuối cùng của họ; hoặc cũng là cách họ cố tự thuyết phục mình: cuộc sống của họ cũng chẳng tới nỗi tệ.

Vâng, tôi là cái loại tác giả ấy, cái loại ti tiện thuyết phục khách hàng của mình là thực ra cuộc sống của họ thi vị lắm, chỉ là họ chưa nhận ra, hay không biết quý trọng mà thôi... Thật ti tiện, tôi muốn nhổ toẹt vào lời dối trá của bản thân, nhưng mà vậy đấy - muốn chỉ là muốn. Dẫu sao họ vẫn là khách hàng của tôi.

Ôi, nhưng chỉ là thi thoảng tôi nghĩ vậy thôi. Cũng đôi lúc tôi nghĩ cuộc sống của họ thú vị thật. Hay tôi cũng đang tự lừa dối mình nhỉ???

Vâng, khách hàng là thế... Nhưng tại sao lại là tôi, giữa muôn ngàn kẻ viết văn, tại sao lại là tôi? Tôi - một gã được gọi là một nhà văn làng nhàng, khố rách áo ôm, mọt phim và chuyên bốc phét.

Có lẽ chính vì thế... Tôi là 1 kẻ viết truyện làng nhàng, chẳng có gì đặc biệt; và những mẩu truyện tôi tạo nên cho mình nhạt nhẽo đến độ chúng chìm nghỉm ngay sau khi được đặt bút nên hình (chứ chẳng chờ tới khi dc xuất bản - tôi cũng không hiểu sao chúng qua được khâu kiểm duyệt nữa). Thế ra, cuối cùng tôi lại hợp với công việc này.

Ôi thôi, nếu mà tôi cứ dông dài mãi thì quý độc giả sẽ chán mất. Vậy nên, tôi cũng nên kể ra ít chuyện tôi bắt đầu nghề này ra sao chứ nhỉ?

Khách hàng của tôi là một cậu bạn - trưởng phòng 1 công ty vận tải nhà nước. Bữa đó, túng tiền quá tôi ghé nhà anh. Cũng không hẹp hòi gì, anh vui vẻ cho tôi mượn dăm ba trăm. Hai đứa cũng ngồi hàn huyên chuyện cũ đôi chút.

"Cậu biết không. Tôi từng mơ ước được trở thành nhà văn đấy; nhưng kém tài quá nên ước mơ chỉ là mơ ước ... Hồi còn học điểm văn của tôi cũng đâu đến tệ hại, cũng 7,8 chứ ít gì; haha tôi còn hơn điểm cậu ấy. Nhưng có lẽ vậy mà cậu thành nhà văn, thứ tôi thường được chấm điểm có lẽ vốn cũng là những lời nhai lại có tu chỉnh của mấy ông viết sách tham khảo. Kém tài nên thành ra lại thế này"

"Anh thế này lại hay. Anh xem tôi đấy, cái thế giới nghệ thuật này nó nghiệt ngã lắm anh ạ"

"Nhưng cuộc sống của cậu muôn phần thú vị, lúc thăng, lúc trầm, lúc rực rỡ dưới ánh đèn và người hâm mộ; cậu làm người ta khóc, người ta cười... Còn tôi, cuộc sống của tôi vô vị tẻ nhạt lắm. Chẳng ngày nào không khác ngày nào. Cậu có tin, khi tôi tỉnh dậy, tôi đã biết trước tới cuối ngày mình đã ra sao không? Và ngày mai thế nào? Thậm chí tới nửa năm sau, rồi chục năm thế nào, tôi đều biết không?"

"Ấy dà, chẳng phải vậy đâu anh ạ. Cuộc sống của anh thực ẩn chứa nhiều điều thú vị hơn tôi nhiều; nhưng anh không nhận ra. Anh biết bọn nhà văn chúng tôi tài năng ở điểm gì không? Đó là chúng tôi biết nhìn nhận ra cái phi trường trong những cái tầm thường".

Anh bạn chăm chú lắng nghe rồi trầm ngâm "Này cậu, nếu quả thật như cậu nói thì quả thật tôi chẳng có chút tài năng văn chương nào hết"

Anh ta ngừng một chút, rồi nói "Tôi muốn nhờ cậu một chuyện. Nếu cậu đồng ý, khoản nợ hôm nay khi nào cậu trả cũng được, tôi còn biếu cậu thêm."

Anh nhấp ngụm trà rồi nói tiếp...
"Ai cũng muốn đời mình là một câu truyện thú vị; tôi chẳng có tài văn, nên mong cậu viết giùm tôi một câu chuyện đời để mang chút nắng cho những ngày ảm đạm của tôi".

Ấy thế, công việc viết truyện thuê của tôi bắt đầu.

Khách hàng làm gì với những câu chuyện tôi viết ra. Tôi không rõ chi tiết, bởi khi họ nhận bản thảo và thanh toán, những tác phẩm ấy cũng trở thành của họ.

Có người giữ riêng cho mình. Có người đưa lên những trang mạng xã hội chia sẻ. Có người in thành những quyển sách nhỏ tặng bạn bè, người thân. Họ chính là tác giả những câu chuyện đời họ, còn tôi chỉ là kẻ giúp họ đưa chúng và một hình thức có vẻ nghệ thuật, văn chương - như cái tên mĩ miều của nó. Họ tin như vậy, và tôi cũng tin như vậy. Có gì lạ đâu.

Khách hàng không bao giờ chê những câu chuyện tôi đưa cho họ. Có lẽ vì họ quá coi thường cuộc sống của mình, nên khi thấy chúng sống động, bất kể ra sao họ cũng hài lòng. Hoặc cũng có thể họ tin chính mình đã thực sự viết ra chúng. nên chúng là hoàn hảo.

Còn về phần tôi. Tôi coi bản thân là gì, những gì tôi viết ra là gì? Phải chăng chỉ là một cái máy. Tôi từng xem một bộ phim, may thay lần này tôi nhớ tên nó "HER", về một người đàn ông làm nghề viết thư giùm người khác. Có lẽ ông ta với tôi có thể coi là đồng nghiệp, ông ta viết thư , còn tôi viết truyện. Những bức thư tỏ tình, cảm ơn, chúc mừng... Sau khi đau khổ vì cuộc hôn nhân tan vỡ, ông ta quyết định hẹn hò với một chương trình máy tính thông minh. Từ trở thành bạn, người đồng sáng tác, rồi người tình. Thậm chí, nó sáng tác còn tốt hơn ông ta. Có khi tôi cũng như chiếc máy ấy, một con robot, không hơn, không kém.

Tuy nhiên, mỗi lần hoàn thành "sự vụ", tôi lại cảm thấy trống rỗng vô bề. Có lẽ thứ tôi bán chẳng phải những câu chuyện, có lẽ tiền tôi nhận là để hấp thu sự nhàm chán trong cuộc sống của người khác.

Mỗi lần ấy, tôi cảm thấy mình là một chiếc bánh xe không phanh. Lăn đủ mọi nơi, đường nhựa, bùn lầy, đám phân trâu... Tôi muốn thét lên để thoát ra; nhưng nó chẳng bao dừng, tôi xây xẩm mặt mày, tôi là cái bánh xe đạp xoay tròn trên một bức nền đỏ lừ; làm thế nào cũng không thể thoát ra.

Không rõ bằng cách nào tôi đã sống qua những ngày tháng ấy. Vậy nhưng mọi thứ vẫn cứ lặp lại và tiếp tục. Một công việc thù lao hậu hĩnh, khách hàng dễ tính. Chẳng có gì để chê bai....

Friday, November 28, 2014

Review: Apocalypse Now (2)

Apocalypse Now (1)

<< Dài quá nên tách làm đôi >> :))
Apocalypse thì là một thứ cảm xúc nâng cao hơn. Sự điên rồ. Ấn tượng. Đây có lẽ là một trong những phim mà nhiều cảnh tôi nhớ được đến vậy. À, một điều đáng khen nữa ở bộ phim này là Tiếng Việt chuẩn và nước phim, cảnh quay rất đẹp, rất ấn tượng.

Bộ phim này cũng dùng một hình ảnh nổi tiếng: một người lính Việt Cộng đã chống cự mấy ngày trong khi anh ta trúng đạn lủng cả bụng, thứ duy nhất giữ nội tạng không trào ra ngoài là một cái bát úp vào bụng. Anh ta xin nước, nhưng kẻ thù anh ta đương nhiên không muốn. Khi đi qua nhìn thấy, một ông tướng đã nói bất kỳ người nào có thể làm được điều này đều xứng đáng uống nước, dù có là "dirty VC" đi chăng nữa (một lính của ông ta giải thích vì sao không cho anh ta nước, vì anh ta là một "dirty VC").



Đó là một cuộc đánh bomb vào vùng Việt Cộng chiếm đóng. Nơi ấy, một lớp học vừa tan, cô giáo trong bộ áo dài trắng thì một đợt bomb ập tới. Người ta la lên "Mỹ Ngụy tới" (tiếng việt chuẩn :)) ). Sau đó là hàng loạt súng nổ, trực thăng bắn đạn khắp nơi vào nơi đâu có người. Một phụ nữ chạy ra đánh bomb liều chết. Trong khung cảnh máu lửa ấy, chỉ huy đội trực thăng (vị tướng bên trên) ấy vẫn rảnh để nói chuyện lướt ván, và ông ta bắt 2 lính của mình lướt ván trong khi những người lính khác vẫn đang bắn giết, vẫn đang chết. Và rồi hình ảnh các máy bay thả bomb napan. Lúc đó tôi nghĩ, ồ hóa ra đây là bomb napal. Trông lửa bốc lên như những quả bomb nguyên tử nhỏ, một dãy cây chìm trong lửa cháy. Không phải điên rồ thì là gì?



Đó là một trại lính, dưới cơn mưa nhiệt đới tầm tã, hết phương tiện đi lại, chỉ huy không còn, những người lính mắc kẹt ở đó, có người phát điên. Trong số những người mắc kẹt, có cả 1 chiếc máy bay chở những cô gái "Play boy" trước tới Việt Nam biểu diễn cho lính Mỹ. Họ hết xăng và mắc kẹt ở đây. Và ông quản lý của họ đồng ý đổi với tàu của anh nhân vật chính 2 can xăng để các cô gái "vui vẻ" với những người trên chiếc tàu (tàu kiểu cano ấy, nhỏ thôi, có 5 người: 1 ông lái tàu, 1 ông muốn làm đầu bếp, 1 thằng nhóc da đen, 1 thằng nhóc trước đây là một tay lướt sóng cừ khôi (tên Lane), và nhân vật chính - đại úy tình báo với nhiệm vụ giết một vị tướng của chính quân đội Mỹ).

Cô Miss tháng 5 liên tục nói về việc mình mê huấn luyện chim. Cô gái cùng với thằng nhóc lướt sóng thì cứ kể lể, họ bắt em phải làm những gì không muốn làm, vì khán giả mong đợi như vậy, trong khi những tay lính mày mò cơ thể họ. Rồi có người gõ cửa, cô gái đó chạy và vấp, làm chiếc hộp rớt xuống. Thực ra đó là một chiếc quan tài, bên trong có một cái xác. Sau đó 2 người tiếp tục hôn hít khi cái xác vẫn nằm tênh hênh đó, khỏa thân, bên ngoài thì có thằng nhóc da đen trên tàu la hét, cô gái hỏi ai đó. Nó trả lời "Thưa cô, người tiếp theo".



Tiếp theo là một cảnh khiến tui ghét những lính Mỹ đó, và bắt đầu nghĩ họ chết đi cũng đáng (thực tế là sau vài tai nạn chiếc tàu chỉ còn 2 người). Chiếc tàu gặp một chiếc ghe của người Việt. E ngại đây là ghe tiếp tế, họ lên kiểm tra ghe. Những người trên ghe có đầy đủ giấy tờ hợp lệ, nhưng người lái tàu vẫn yêu cầu ông đầu bếp kiểm tra. Chẳng thấy gì cả, ông đầu bếp liên tục hét lên là không gì cả, nhưng bị ép kiểm tra ông ta đá thúng đá nia. Có một cô gái trên ghe, họ thấy hình như cô đang giấu gì đó. Hoảng loạn, thằng nhóc da đen cầm khẩu súng liên thanh (không biết súng gì, súng có thể bắn một loạt đạn một lúc, có băng đạn rất dài) bắn một tràng dài.

Người trên ghe chết hết, cô gái bị một loạt đạn vào bụng nhưng vẫn thoi thóp. Hóa ra cô giấu chỉ là một con chó nhỏ. Họ định đưa tàu về để chữa cho cô gái. Oái oăm nhỉ, lúc trước nã một loạt đạn vào người ta chỉ vì nỗi sợ của mình, lúc sau lại giở lòng muốn cứu. Không điên rồ thì là gì??? Đại ý nhân vật chính không muốn chậm chuyến đi của mình, nên đã bắt chết cô gái luôn.

Cảnh ấn tượng tiếp theo: Sau khi đi qua cầu Đô Lương, đoàn người gặp một gia đình người Pháp, đã ở Việt Nam mấy đời, họ không rời Việt Nam và kiên quyết đấu tranh trên mảnh đất của họ. Ông chủ gia đình nói một câu. Chúng tôi chiến đấu ở đây vì đây là mảnh đất của chúng tôi, đã gây dựng bao nhiêu đời. Còn các anh, các anh chiến đấu vì một con số không to nhất lịch sự.

Cuối cùng, chiếc tàu cũng đến được nơi họ cần đến, nơi vị tướng cần bị ám sát sống. Ông ta xây dựng căn cứ ở Cambodia, sống với một cộng đồng người bản địa và được họ coi như thần. Nơi đây đầy sự chết chóc, bên bờ sông là xác một người bị treo lên cành cây. Đi sâu vào thì đầy những xác người và đầu người khắp nơi.



Những người dân đội trên đầu những chiếc nón tai bèo, có lẽ là chiến lợi phẩm của họ. Vị tướng đã biết trước nhiệm vụ của viên đại úy. Và ông ta đang chờ, đang đón đợi một người như anh ta. Trước khi đi tìm vị tướng, viên đại úy đã giao cho anh đầu bếp đánh tín hiệu điện đàm trong trường hợp anh ta không trở về. Anh ta bị bắt, và khi tỉnh lại, thấy viên tướng đi qua và ném thứ gì đó vào lòng mình. Đó là đầu anh đầu bếp.

Viên tướng sau một thời gian nhốt, thì thả anh ta ra, chăm sóc cho khỏe lại. Và ông ta kể ... Lý do vì sao ông ta điên loạn và giết người một cách khủng khiếp như vậy.

Khi ... ông ta gia nhập lực lượng đặc nhiệm ... Ông ta tới một ngôi làng, tiêm phòng bại liệt cho những đứa trẻ trong làng. Rồi khi ông ta trở lại, "họ" đã chặt hết những cánh tay được tiêm. Chất chồng, những cánh tay nhỏ bé. Ông ta đã khóc. << Vụ này thì mình không biết thật hay không hay chỉ là là sản phẩm tưởng tượng của tác giả, cũng không có ý bình luận gì>>. "Họ" kia không phải ác quỷ, nhưng họ vẫn có thể làm những điều đó. Họ có gia đình, vợ con, cũng biết yêu thương; họ chỉ là những "cán bộ được đào tạo". Và ông ta bảo, Mỹ không cần nhiều binh lính ở chiến trường này, mà cần ít người hơn, những người thiện chiến và có thể giống "họ". Và ông ta đã biến mình thành như vậy.

Ông ta để viên đại úy giết mình, để giải thoát khỏi nỗi đau. Ông ta muốn chết như một người lính, chứ không phải một kẻ khùng điên dở hơi. Cảnh giết ông tướng được diễn tả cùng lúc với cảnh người dân giết một con trâu, dùng rìu để chặt đứt cổ nó ra.



Kết thúc phim, viên đại úy bàn tay đầy máu cầm thanh đao (cùn) dùng để giết chết ông tướng đi ra. Những người dân nhìn thấy quỳ xuống như thể anh ta là vị thần mới của mình. Khi anh bỏ vũ khí xuống, họ cũng làm vậy. Anh đi giữa dòng người, dẫn Lane - người sống sót cuối cùng đi với mình.Hình ảnh cuối cùng là hình ảnh viên đại úy với những hình vẽ cải trang trên mặt, nền đằng sau là lửa và chiếc trực thăng, và giọng anh ta thầm thì "Horror... Horror...."



Hết phim.

Tôi có đọc một số bình luận trên hdvietnam về phim này (trên đường tìm link down - tôi có thói quen sưu tầm phim tôi thích), có người không thích, bởi phim miêu tả những người lính Việt Nam như những con chuột, chỉ biết chạy bom đạn, và khiếp sợ ông tướng kia. Phim được đánh giá trên IMDB khá cao, 8.5 với hơn 360k vote. Họ nghĩ phim này chỉ 1 chiều và chỉ có người Mỹ có thể đánh giá nó cao như vậy, và nó không xứng đáng xếp vào dòng phim phản chiến, mà cổ động bạo lực và là sự ngụy biện cho những tội ác của Mỹ gây ra (như thảm sát Mỹ Lai).

Nhưng nghĩ cho kỹ, chính bộ phim cũng xây dựng hình ảnh những lính Mỹ xấu xí, điên rồ, sợ hãi, run rẩy...Và tôi nghĩ nó là một tác phẩm phản chiến. Bởi người bình thường sẽ thấy đây là địa ngục, sẽ thấy sự kinh khủng của chiến tranh, và tránh xa, phản đối nó. Kẻ nào học theo có lẽ đã sẵn là những con quỷ rồi.

Sự thật thì ở trong quá khứ rồi. Vả lại, một bộ phim thì người ta được quyền sáng tạo để gửi đến những thông điệp của mình.

Tôi không đánh giá tính đúng sai của nội dung phim, hay lịch sử. Nhưng thực sự đây là một kiệt tác nói lên sự hãi hùng của chiến tranh. Và cảm ơn trời, chiến tranh đã qua đi. Và tôi hy vọng đất nước này sẽ không bao giờ phải trải qua những thời khắc đen tối như vậy nữa, dù vì bất kỳ nguyên nhân gì.

 http://www.imdb.com/title/tt0078788/?ref_=tt_rec_tt

Review: Apocalypse Now (1)

Thành thật mà nói thì tôi không có đánh giá gì về nội dung, hay đúng sai của bộ phim này hết. Đơn giản vì tôi không sống trong chiến tranh, và quả thực nếu có sống đi nữa, tôi cũng không biết liệu mình có thể có một cái nhìn toàn diện về nó hay không. Đối với tôi, từ khi tôi bắt đầu biết có nhận thức tới giờ không thay đổi: bất kể cuộc chiến tranh nào cũng là vô nghĩa, bất chấp các bên có biện hộ về mục đích của mình có tốt đẹp đến đâu.

Bởi vì cho đến tận cùng, không ai có thể biết trước được tương lai ra sao. Tôi chỉ biết hàng triệu người vô tội phải chết. Người ta bảo để đạt được cái gì đó thì phải hy sinh, nhưng không công bằng, những người không làm gì sai cả, tại sao họ lại phải chết?

Như trong Suối nguồn ấy, "Những tên đao phủ khủng khiếp nhất lại thường là những người nhiệt tình nhất. Họ nhiệt tình tin rằng có thể đạt được một xã hội hoàn hảo nhờ máy chém và đội hành quyết. Không ai nghi ngờ quyền giết người của họ bởi vì họ giết nguwofi với động cơ vị nhân sinh. Người ta chấp nhận việc ai đó phải bị hy sinh vì những người khác. Diễn viên có thể thay đổi, nhưng nội dung vở bi kịch thì vẫn giữ nguyên. Một người đấu tranh cho nhân quyền luôn khởi đầu bằng những tuyên bố về tình yêu nhân loại và luôn kết thúc bằng một biển máu"

Đối với tôi, hy sinh người vô tội vì bất kỳ mục đích gì đều là sai trái :).

Hì hì, lan man rồi, quay trở lại Apocalypse thôi.

Hôm qua xem xong, tôi biết nó là một kiệt tác, nhưng tôi không thích nó. Vì sao à? Vì Việt Nam của tôi hiện lên trong đó xấu xí và hãi hùng. Là những cơn mưa nhiệt đới không bao giờ dứt, khiến người ta phát điên. Là sự điên loạn.

Không thích nhưng tôi vẫn phải cho nó 9/10 điểm mặc dù tôi không hiểu thông điệp truyền tải của nó là gì, tôi không hiểu bộ phim này.

Sáng nay, thức giấc thì đã hiểu, bởi những hình ảnh của bộ phim vẫn còn đọng lại rõ ràng trong đầu. Thông thường, sau một giấc ngủ, người ta sẽ quên những gì không cần thiết phải nhớ.

Bộ phim này bổ sung cho tôi thêm một sự thật về chiến tranh: sự điên rồ. Tôi từng đọc "Nỗi buồn chiến tranh" (người lính Bắc Việt trong chiến tranh Việt Nam), "Phía Tây không có gì lạ" (nói về tâm sự người lính Đức trong Thế chiến I), "Giã từ vũ khí"(Thế chiến II), và một số tiểu thuyết, truyện ngắn lẻ tẻ về chiến tranh, ... từng xem "Saving Pirate Ryan", "The Pacific" (Mỹ tham chiến vào Thế chiến II, cụ thể là đánh lại quân Nhật) , "The last king of Scotland", "The enemy at the Gate" (Bảo vệ Stalingrad khỏi quân Đức) ,...

Thứ tôi cảm nhận qua đó là sự vô nghĩa, người ta chiến đấu chỉ vì phải chiến đấu vậy thôi, để sinh tồn, vì đồng đội, ... chứ chẳng phải vì một mục đích cao vợi nào đó. Và đôi khi họ cũng nhận ra, những kẻ thù của họ cũng là người, cũng có người thân yêu, cũng muốn sống... Chứ không phải những cỗ máy vô cảm, những con thú độc ác chỉ chực chờ họ mất cảnh giác bổ vào. Họ tha thiết mong muốn thoát khỏi chiến tranh, nhưng rồi khi chiến tranh kết thúc, quá khứ vẫn cứ săn đòi họ, những vết thương cả thể xác lẫn tâm hồn không bao giờ có thể lành lại.

Tôi sẽ không bao giờ quên người lính lái xe tăng trong "Nỗi buồn chiến tranh", con người mà sau chiến tranh, xin đi lái xe mà lại bị say xe. Anh không say khi đi qua những con đường sỏi đá, khó đi mà say vì xe "thời bình" êm quá. Xe tăng chỉ êm khi lướt qua xác người...

Ngay cả trong những cuộc chiến được coi là chính nghĩa như trong "The Pacific", người lính dần mất hết tính người, họ giết cả những đứa trẻ. Vì nỗi sợ hại trực chờ, chính những đứa trẻ ấy lại là kẻ giết họ, ngay cả những đứa trẻ cũng là kẻ thù. Họ biến thành những cỗ máy, không biết làm gì khác ngoài giết người.

Chiến tranh, không gì ngoài những nỗi buồn và sự vô nghĩa.

Friday, November 21, 2014

The Wheel of Life - Bhavacakra (Bánh xe luân hồi??? )

Hình ảnh Wheel of Life được thấy tại nhiều chùa chiền Tây Tạng. Người ta tin rằng nó được chính Phật Tổ vẽ để giảng giải Phật pháp cho người bình thường.

Hình vẽ có 3 phần chính:
1. Phần chính giữa thể hiện 3 nguồn cội của luân hồi
2. Lớp thứ 2 chia ra thành 2 loại nghiệp
3. Lớp thứ 3 thể hiện 6 giới tương ứng với 2 loại nghiệp
4. Lớp thứ 4 tiếp theo là 12 liên kết tuần tự lý giải quá trình nhân quả một chi tiết hơn

Lõi của bán xe là 3 loại độc dược được thể hiện bởi 3 loài vật: con lợn (biểu tượng của vô tri - ignorance), con rắn (đại diện cho sự thù ghét), và con chim (đại diện cho desire, ham muốn). Trong nhiều bức vẽ, con rắn và con chim chui ra từ mồm con lợn, thể hiện rằng sự thù ghét và ham muốn có nguồn cội từ vô tri. Mặt khác, con rắn và con chim cắn đuôi con lợn, thể hiện chính sự thù ghét và ham muốn lại càng thúc đẩy vô tri nhiều hơn.

Vô tri ở đây không chỉ là không có khả năng tiếp nhận sự thật, mà còn là sự hiểu nhầm trạng thái của chính mình  hay các chủ thể khác. Do sự hiểu nhầm này, tạo nên ham muốn và thù ghét. Do không biết bản chất thực sự của sự việc, hiện tượng, chúng ta càng tạo ra ham muốn với những gì chúng ta yêu thích và căm ghét những gì chúng ta không thích, hay những gì cản trở ta có được điều ta ham muốn.

Dưới sự tác động của 3 loại độc dược này, vòng quay luân hồi phát triển rộng ra, tạo nên nghiệp.

Có 2 loại nghiệp: nghiệp tốt và nghiệp xấu. Người có hành động xấu đẩy họ rơi xuống giới thấp, người có hành động cao quý ở các giới cao hơn.

6 giới
1. Cao quý nhất là thần linh. Họ được hưởng cuộc sống hạnh phúc, dài lâu. Tuy nhiên khi nghiệp tốt của họ đã hết thì họ có thể bị đẩy xuống sinh ra ở giới thấp hơn
2. Bán thần. Giống thần linh nhưng họ luôn ghen tỵ và gây chiến tranh với thần linh.
3. Giới người. Con người phải chịu đói, khát, nóng, lạnh, chia ly, ám hại, thất vọng khi không đạt được mong ước, và chịu đựng những điều không mong muốn. Họ cũng phải trải qua sinh, lão, bệnh tử.

Con người được hưởng cả hạnh phúc và đau đớn, vậy nên chúng ta không phải chịu quá nhiều đau đớn, nhưng cũng không ngủ say trong nhung lụa. Điều này luôn nhắc nhở để con người có động lực tìm ra con đường cải thiện hoàn cảnh.

4. Giới động vật. Không có quyền lựa chọn, thường bị sử dụng cho mục đích của người khác. Luôn phải lo lắng tìm thức ăn, phải lao động cực nhọc, bị con người bóc lột thậm tệ.
Giới động vật thể hiện cho sự vô tri
5. Giới ma đói: được vẽ có bụng to nhưng cỏ họng nhỏ, vậy nên chỉ một lượng nhỏ thức ăn có thể xuống tới họ, nhưng ngay cả như vậy cũng khiến họ vô cùng đau đớn khi thức ăn chà xát cổ họng họ.
6. Địa ngục: 8 địa ngục nóng, 8 địa ngục lạnh, và các địa ngục lân cận. Tổng cộng có 18 địa ngục.

12 liên kết tuần hoàn (đã đọc nhưng chưa hiểu lắm), bao gồm:
- Vô tri (hình một người mù lòa tìm đường)
- Hành động ( hình người thợ thủ công làm ra chiếc bình)
- Ý thức ( hình người hay khỉ đang hái trái cây)
- Tên và hình (hình 2 người đàn ông trèo thuyền) thể hiện cho cơ thể và trí óc
- 6 giác quan (hình tòa nhà có 6 cửa sổ): mắt, tai, mũi, họng, cơ thể và trí óc
- Tiếp xúc (hình 2 người ôm nhau)
- Đau đớn ( hình mũi tên đâm vào mắt)
- Khát - Một người nhận nước
- Nhận quả - Con người hay con khỉ nhận quả
- Tồn tại: người phụ nữ mang thai
- Sinh sản - đứa trẻ sinh ra từ người phụ nữ
- Già và chết - quan tài được khiêng đi

5. Hình con quái thú ôm lấy bánh xe thể hiện sự không vĩnh cửu
6. Hình mặt trăng bên trên bánh xe thể hiện sự giải thoát khỏi vòng luân hồi
7. Phật Tổ chỉ về phía mặt trăng thể hiện sự giải thoát là có thể

Tôi không biết luân hồi có thật hay không, tuy nhiên nếu mà nhìn rộng ra chứ không chỉ không gian 3D như vẫn đang sống thì cũng có thể lắm chứ. Dù sao bánh xe này cũng rất thú vị và toàn diện. Và thậm chí sự tái sinh là không có thật đi chăng nữa, thì 6 giới chẳng phải vẫn tồn tại ngay trong cuộc sống con người hay chăng?

- Có những người phải chịu đựng cuộc sống như địa ngục, cũng có những người đói khổ bởi đói và khát giống giới ma đói. Cũng có những người hàng ngày lần tìm bữa ăn, bế tắc trong vòng quay sinh tồn chẳng khác gì động vật. Và đương nhiên có cả những con người bình thường. Trong cuốn Meaning of Life còn so sánh người Mỹ giống như God, và Nga giống như semi-God. Nếu nói về mức độ thì phần nào so sánh vậy cũng đúng (trong một số hoàn cảnh). Và ngay cả với mỗi người, có những trạng thái tâm lý tùy từng thời kỳ thể hiện 6 giới này luôn.

<< Kiếp này tui là người. Nhưng nếu mà để đoán kiếp trước là gì thì chắc tui đoán kiếp trước tui là semi-God quá, vậy nên tui mới thích Atula zị. Cảm quan sau khi đọc Wikipedia + Meaning of life - Buddhist perspective of Cause and Effect >>

http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%AFu_lu%C3%A2n
Wiki tiếng việt xài từ ngữ đúng hơn, vì nói cho cùng thì mình không theo đạo, mà chỉ vì thấy vô tình đọc được bài này và quyển sách (đoạn sau thì không hiểu mấy) thấy cách nhìn thú vị nên dịch đôi chút ra :D.